
Ủy viên châu Âu phụ trách Nội vụ và Di cư Magnus Brunner đã sử dụng buổi họp báo tại Brussels vào ngày 28 tháng 1 năm 2026 để trình bày về cuộc cải tổ sâu rộng nhất trong kiến trúc di cư và tị nạn của EU kể từ năm 2015.
Gói biện pháp tập trung vào ba trụ cột chính. Thứ nhất, Ủy ban sẽ yêu cầu các quốc gia thành viên—bao gồm cả Đức—duy trì hoặc tái áp dụng kiểm tra biên giới có mục tiêu mỗi khi số người nhập cư bất hợp pháp tăng đột biến. Thứ hai, một khung pháp lý mới sẽ buộc các cơ quan quốc gia ban hành lệnh cấm nhập cảnh lại trong 10 năm đối với những người phớt lờ lệnh trục xuất, đồng thời tạm giữ những cá nhân được coi là mối đe dọa an ninh cho đến khi bị trục xuất. Thứ ba, EU sẽ tìm kiếm các thỏa thuận với các nước thứ ba, mô phỏng theo hiệp định Anh-Rwanda, để thiết lập “trung tâm trả về” bên ngoài châu Âu, nơi những người xin tị nạn bị từ chối có thể được xử lý.
Mặc dù Brussels khẳng định các đề xuất này tuân thủ luật pháp quốc tế và EU, các tổ chức xã hội dân sự đã lên án chúng là mang tính trừng phạt và có thể làm suy yếu quyền xin tị nạn. Bộ trưởng Nội vụ Đức Alexander Dobrindt tỏ ra thận trọng khi hoan nghênh sáng kiến này, cho rằng “kiểm soát biên giới bên ngoài tốt hơn là điều kiện tiên quyết để duy trì khu vực Schengen mở.”
Đối với các nhà tuyển dụng và quản lý di chuyển nhân sự, tác động thực tiễn lớn nhất là khả năng tăng cường kiểm tra giấy tờ trên các chuyến xe buýt và tàu hỏa xuyên biên giới trong ngắn hạn. Các công ty đưa nhân tài vào Đức từ các quốc gia EU lân cận nên dự trù thêm thời gian di chuyển và khuyên người được cử mang theo đầy đủ giấy tờ. Về trung hạn, việc đẩy nhanh trục xuất có thể giải phóng năng lực hành chính tại các văn phòng người nước ngoài của Đức (Ausländerbehörden), từ đó rút ngắn thời gian chờ đợi cho người giữ giấy phép lao động.
Việc kế hoạch có được thông qua dưới hình thức hiện tại hay không sẽ phụ thuộc vào cuộc bỏ phiếu đa số có điều kiện tại Hội đồng trong năm nay. Quan điểm của Đức sẽ đóng vai trò then chốt: Berlin phải cân bằng giữa áp lực trong nước đòi kiểm soát chặt chẽ hơn và cam kết lâu dài về bảo vệ nhân đạo.
Gói biện pháp tập trung vào ba trụ cột chính. Thứ nhất, Ủy ban sẽ yêu cầu các quốc gia thành viên—bao gồm cả Đức—duy trì hoặc tái áp dụng kiểm tra biên giới có mục tiêu mỗi khi số người nhập cư bất hợp pháp tăng đột biến. Thứ hai, một khung pháp lý mới sẽ buộc các cơ quan quốc gia ban hành lệnh cấm nhập cảnh lại trong 10 năm đối với những người phớt lờ lệnh trục xuất, đồng thời tạm giữ những cá nhân được coi là mối đe dọa an ninh cho đến khi bị trục xuất. Thứ ba, EU sẽ tìm kiếm các thỏa thuận với các nước thứ ba, mô phỏng theo hiệp định Anh-Rwanda, để thiết lập “trung tâm trả về” bên ngoài châu Âu, nơi những người xin tị nạn bị từ chối có thể được xử lý.
Mặc dù Brussels khẳng định các đề xuất này tuân thủ luật pháp quốc tế và EU, các tổ chức xã hội dân sự đã lên án chúng là mang tính trừng phạt và có thể làm suy yếu quyền xin tị nạn. Bộ trưởng Nội vụ Đức Alexander Dobrindt tỏ ra thận trọng khi hoan nghênh sáng kiến này, cho rằng “kiểm soát biên giới bên ngoài tốt hơn là điều kiện tiên quyết để duy trì khu vực Schengen mở.”
Đối với các nhà tuyển dụng và quản lý di chuyển nhân sự, tác động thực tiễn lớn nhất là khả năng tăng cường kiểm tra giấy tờ trên các chuyến xe buýt và tàu hỏa xuyên biên giới trong ngắn hạn. Các công ty đưa nhân tài vào Đức từ các quốc gia EU lân cận nên dự trù thêm thời gian di chuyển và khuyên người được cử mang theo đầy đủ giấy tờ. Về trung hạn, việc đẩy nhanh trục xuất có thể giải phóng năng lực hành chính tại các văn phòng người nước ngoài của Đức (Ausländerbehörden), từ đó rút ngắn thời gian chờ đợi cho người giữ giấy phép lao động.
Việc kế hoạch có được thông qua dưới hình thức hiện tại hay không sẽ phụ thuộc vào cuộc bỏ phiếu đa số có điều kiện tại Hội đồng trong năm nay. Quan điểm của Đức sẽ đóng vai trò then chốt: Berlin phải cân bằng giữa áp lực trong nước đòi kiểm soát chặt chẽ hơn và cam kết lâu dài về bảo vệ nhân đạo.
Nguồn: The Times